VŨ-HỮU-SAN &Thế-Giới của Nước
Home ] TàuCộng KhóThắng BiểnĐông ] ThủĐoạn TiêuDiệt VănHóa ] VănTế 74 TửSĩ HảiChiến HoàngSa ] HìnhẢnh HảiChiến HoàngSa ] BảnĐồ ThuyếtTrình Edm&Calgary ] Dự-Án Song-Tử ] Tàu TrungCộng Cắt Cáp Tàu ThămDò VN ] Lệnh TamBấtĐả-HứaThếHữu ] Biển Đông 74,000 năm trước ] Tham-Luận Biển Đông ] Hải-đồ DângGiặc ] Bản-Đồ Bắc TrườngSa ] BảnĐồ MalaysiaViệtNam ] Bản-Đồ Nước Triệu km2 ] Nước Việt Hình Chữ S ] Hải Phận Triệu Km2 ] Hải Phận Triệu Km2 (Tiếp) ] Hải Phận Valencia ] TàiLiệu PhápLý ] BảnÐồBiênGiớiViệt-Hoa ] Bản-đồ Phân-Chia Vịnh Bắc-Việt ] VịnhBắcViệt ] LáThư Gởi Đầy Tớ ] [ TiếngNóiVịnhBắcViệt ] VấnÐềBiênGiới-BsNguyenÐanQuế ] HảiGiới ViệtHoa ] VĩnhBiệt NguyênNhi ] LêChíQuangPhảnÐối ] CácĐội HoàngSa ] NamQuan ] BiểnĐông ThiênKỷMới ] Biển Đông Ô Nhiễm ] VịnhBắcViệt-HàngHải ] VịnhBắcViệt-HuyềnThoại ] NguyễnNhã-NghiênCứu HoàngSa ] Chủ Quyền HoàngTrường ] HảiThươngBiểnÐôngCổThời ] BsTrầnÐạiSỹTổngKếtHảiChiến ] HảiChiếnHoàngSaNóiChuyện ] Hải Chiến Hoàng Sa ] HQ16ÐàoDân ] HảiChiếnHoàngSaTrầnThếÐức ] VĩnhLiêmHoàngSaHảiChiến ] Chuyện Một Con Tàu ] NgườiBạnHảiQuân ] BạnTôiSầuÐông ] SachMoiNgoTheVinh ] TranhCổTấnTinhChâu ] HảiQuân Còn Mất ] TuầnThám NguyễnVănƠn ] FutureDestroyer ] Mischief Situation ] DER-HQ4 ] To Chuc HQVNCH ] Forgotten ASPB ] Études Vietnamiennes ] Environments'Protection ] VN Water Culture ] Legends-Water Realm ] Useful Books&Maps ] VN Sovereignty ] Vietnam Energy ] Raft Across Pacific ] Triết Lý Nước ] HảiQuânViệtNam TừBaoGiờ ] Hàng Hải Gốc Rễ Việt Nam ] Ðịa Lý Biển Ðông ] Thuật Ngữ Hàng Hải ] NgườiViệt KhámPhá MỹChâu ] Ngày HảiQuân1973 ] Photo Album ] Người Thủy Thủ Già ] SoạnThảo HảiSử ] MộtNgàyVớiÐÐCang ] Lược Sử Nước ] PhanQuỳnh ] NguyễnVănLục ] HT Nguyễn Văn Lộc ] VũNgọcRuẩn BốTôi ] VũVănToàn ] ThơVăn HoàngĐìnhBáu ] KỷNiệm ÐờiQuânNgũ ] ChiếcBình TháiLọ ] ChânDung SVSQHQXI ] BảoBình&HìnhẢnh ] Quê Nhà 50 Năm Trở Lại ] ChuVănAn2B3-1956 ]

Tiếng nói về Vịnh Bắc Bộ

Kính thưa quý vị:

Tiếng nói cuả chúng ta về vấn đề biên giới đã có những tiếng vọng từ quê hương. Sau bài Hãy Cảnh Giác Bắc Triều cuả Luật Sư (Hà Nội) Lê Chí Quang nay đến bài Không Nhượng đất Cho Trung Quốc cuả cán bộ lão thành Đỗ Việt Sơn đã vạch mặt những tên Cộng Sản bán nước cuả thời đại. Là những người lính bảo vệ hải biên tổ quốc và cũng là chứng nhân cuả trận Hải Chiến Hoàng Sa, chúng ta cần tranh đấu mạnh mẽ cùng đồng bào trong nước khoáy sâu vào tử huyệt này cuả đảng Cộng Sản Việt Nam. Hồn thiêng sông núi sẽ phù trợ cho chúng ta.

THHQ/HH/VN

 

Chống Nhượng Đất Việt Nam Cho Trung Quốc

Đỗ Việt Sơn

Lời giới thiệu (VNC) - Ngoài việc lên tiếng chống nhà nước CSVN đàn áp các quyền tự do ở VN, các nhà đấu tranh cho dân chủ tiếp tục lên án công khai các chính sách phản dân hại nước của bạo quyền. Ông Đỗ Việt Sơn là trường hợp điển hình mới nhất. Diễn đàn Nối Kết đã phổ biến một lá thư đặc biệt của ông Đỗ Việt Sơn gửi tập đoàn lãnh đạo và nhận xét rằng: "Tại sao đảng ta không noi gương tiền nhân?

Trong khi đảng luôn hô hào vững mạnh, lãnh đạo sáng suốt mà lại phải nhượng đất đai cho Trung quốc mãi như thế? Ai đã là Lê Chiêu Thống thời đạỉ Thêm một nhà cách mạng lão thành, ông Đỗ Việt Sơn, đã mạnh dạn đặt vấn đề với Quốc hội và Đảng Cộng sản Việt Nam về hiệp định biên giới nhượng đất gần đây để yêu cầu quốc hội ngăn cản việc làm sai lầm lớn này của Đảng."

Đề Nghị Không Thông Qua Hiệp Định Biên Giới Việt - Trung

Kính gửi: - Tổng Bí thư - Nông Đức Mạnh,

- Chủ tịch Nước - Trần Đức Lương,

- Chủ tịch Quốc hội - Nguyễn Văn An,

- Thủ tướng Chính phủ - Phan Văn Khải,

Tháng 2 năm 2001, trong bản góp ý với Dự thảo báo cáo chính trị của Đại hội IX, tôi có kiến nghị Đại hội Đảng, Chính phủ, Quốc hội không thông qua Hiệp định biên giới Việt Trung vì đây là một Hiệp định mà phía Việt Nam nhượng bộ quá nhiều. Theo tôi, đó là một sai lầm lớn của Đảng và Chính phủ mà dân tộc ta chưa triều đại nào chịu nhượng bộ nhiều như thế.

Cuối năm nay, Quốc hội sẽ họp, sau khi suy nghĩ và trao đổi với một số các vị lão thành cách mạng trong CLB Bạch Đằng, tôi trân trọng đề nghị ông Nguyễn Văn An - Chủ tịch Quốc hội mới được bầu, đưa vấn đề này ra trước Quốc hội yêu cầu Bộ trưởng Bộ Ngoại giao điều trần nói rõ nội dung số cây số vuông đã nhượng cho Trung Quốc so với Hiệp định Pháp - Thanh và nguyên nhân đi tới ký kết.

Suốt 4000 năm lịch sử kể cả thời Bắc thuộc cho đến hơn 1000 năm độc lập tự chủ, nhiều triều đại phong kiến lúc yếu cũng chưa bao giờ nhượng cho phong kiến Phương Bắc một tấc đất, một hòn đảo, cùng lắm chỉ cống nạp thiên triều ít ngà voi châu báu; lúc mạnh như thời Lý Nhân Tông đã đòi vua Tống phải hoàn trả ta 2 động, 8 huyện ở biên giới do bọn đầu mục thổ dân dâng cho nhà Tống. Vua Tống đã phải trả lại. Thế mà ngày nay, theo Hiệp định biên giới Việt Trung mới đây ta đã nhượng bộ cho Trung Quốc hàng trăm cây số vuông đất liền và hàng ngàn cây số vuông ở Vịnh Bắc Bộ (so với Hiệp định Pháp - Thanh đã ký cuối thế kỷ XIX).

Qua lời thông báo của một vị lãnh đạo của thành phố Hải Phòng tại CLB Bạch Đằng tháng 2/2001 thì Vịnh Bắc Bộ chia đôi ta được 53%, Trung Quốc 47%. Sao kỳ lạ thế! Vịnh Bắc Bộ (Golfe du Tonkin) là của Việt Nam.

Tôi không rõ sứ thần Trung Quốc đã khôn khéo thế nào, dùng lời ngon ngọt ra sao mà đã làm mềm lòng sứ thần Việt Nam, thò tay vào ký Hiệp định trước tháng 12/2000. Có điều kỳ lạ là Trung Quốc đề ra kế sách ký Hiệp định biên giới Việt - Trung và sát nhập Đài Loan vào Trung Quốc trước thiên niên kỷ mớị Ta là một nước độc lập có chủ quyền, có cơ sở pháp lý đầy đủ lại vui vẻ làm theo, còn Đài Loan là đất đai của Trung Quốc họ lại không tuân theo ý đồ đó.

Có người giải thích rằng: Ta không ký không được; phải chăng ta sợ Trung Quốc mang quân sang đánh tả Trung Quốc là nước lớn nhưng không phải dễ dàng uy hiếp được ta; Lịch sử Việt Nam đã chứng minh trong 10 thế kỷ vừa qua, Phương Bắc đã 10 lần mang quân sang xâm lược nước ta nhưng cả 10 lần phong kiến Phương Bắc đều thất bại thảm hại. Kể cả trận mới đây nhất, tháng 2/1979, cộng sản Trung Quốc đã mang quân đánh nước ta định dạy cho Việt Nam một bài học, trái lại họ đã học được bài thất bại cay đắng.

Thực ra lúc này Trung Quốc rất cần ổn định đẻ phát triển kinh tế, họ chỉ dọa được những người nhát gan yếu bóng vía làm sao dọa được dân tộc Việt Nam anh hùng, bất khuất.

Nếu ta không ký mà họ đem quân đánh ta, cả thế giới sẽ ủng hộ ta và nhân dân ta triệu người như một đoàn kết đứng lên cầm vũ khí quét sạch quân thù. Nói thế thôi Trung Quốc không dại gì đem quân gây chiến với Việt Nam.

Tiếc thay người cho ý kiến kể cả người đi ký đã không nghiên cứu lịch sử Việt Nam quên đi biết bao sứ thần Đại Việt qua nhiều triều đại đã làm cho phong kiến Phương Bắc phải kính nể, khâm phục. Thậm chí có sứ thần không chịu khuất phục đã bị phong kiến Phương Bắc chém đầu gây một vết nhơ cho lịch sử đối ngoại Phương Bắc càng làm rạng danh cho đất nước Việt Nam.

Nghe nói trong hội đàm, Trung Quốc đã nêu lên trước đây nhà Thanh yếu, Pháp mạnh nên mới có Hiệp định như vậy; tại sao đoàn ta không ai biết nói mạnh yếu trước kia chưa rõ, bây giờ Trung Quốc là nước lớn, Việt Nam là nước nhỏ có phải vì thế ép buộc Việt Nam phải nhân nhượng. Đã là anh em, là đồng chí như môi với răng sao lại nỡ lấn đất chiếm đảo của Việt Nam, lẽ ra:

Nghĩa tình hữu nghị từng xây dựng

Tôn trọng biên thùy nước mới an

Không phải tự nhiên ông Dân gợi ý Đại hội Đảng ta nên tiếp tục để đồng chí Lê Khả Phiêu là Tổng Bí thư.

Dân tộc ta có một nền văn hiến sáng ngời, trung dũng tuyệt vời, Đảng ta, dân tộc ta đã làm cuộc Cách mạng Tháng 8-1945 vĩ đại, tiếp theo sau đó đã đánh thắng đế quốc hung bạo nhất của thời đại lại chịu để cho Trung Quốc ép ký một hiệp định bất bình đẳng như vậy sao ?

Tôi đề nghị ông Nguyễn Văn An với chức danh Chủ tịch Quốc hội thay mặt Quốc hội - cơ quan quyền lực cao nhất, của Đất nước Việt Nam kiên quyết không thông qua Hiệp định biên giới Việt - Trung, cả trên đất liền và trên biển đảm bảo quyền lợi cho Tổ quốc và danh dự cho dân tộc.

Các ông biết rõ hơn ai hết chỉ có Hiệp định thương mại Việt - Mỹ ký đã hơn 1 năm nay, Thượng viện Mỹ đã thông qua, Hạ viện Mỹ cũng đã thông qua rồi hai viện còn phải ngồi họp lại đưa Tổng thống duyệt mới có hiệu lực. Hiệp định biên giới Việt - Trung còn quan trọng hơn nhiều, sao không đưa ra Quốc hội bàn mà đã vội ký kết. Bây giờ tuy có muộn nhưng Quốc hội nghe điều trần kiên quyết không thông qua và báo cho Trung Quốc biết vẫn còn giá trị. Trong khi chờ đợi hai bên gặp lại yêu cầu Trung Quốc cứ coi Hiệp định Pháp - Thanh còn nguyên giá trị.

Đất này công sức của cha ông

Khai phá ngàn năm giống Lạc Hồng

Xương máu bao đời mới có được

Xin đừng để thẹn với non sông.

Nhân đây tôi cũng đề nghị với Quốc hội và Chính phủ từ nay về sau tất cả các Hiệp định quan trọng có liên quan đến lợi ích Tổ quốc đều phải được Quốc hội bàn và thông qua mới có giá trị.

Ví dụ: Hiệp định chiến tranh và hòa bình, Hiệp định biên giới và trên biển đa phương và song phương, Hiệp định kinh tế quan trọng giữa hai Chính phủ,.v.v....

Tôi tin tưởng Quốc hội Chính phủ sẽ làm được việc này. Nhân dân Việt Nam sẵn sàng đoàn kết xung quanh Quốc hội, Chính phủ và Đảng để đòi Trung Quốc phải công nhận Hiệp định Pháp - Thanh đồng thời trả lại cho Việt Nam các đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Xin gửi lời chào kính trọng.

Đỗ Việt Sơn

78 tuổi đời 54 tuổi Đảng.

Hội viên CLB Bạch Đằng.

ĐC: 26/14-125 Tô Hiệu

Hải Phòng

ĐT: 031.739039

 

Đất đai của Tổ Tiên không phải của riêng đảng Cộng Sản

Quang Chính

...

Anh Hạnh lên tiếng:

- Những điều em viết trong bài có một số điều chưa đúng.

- Điều gì chưa đúng thì xin anh cho em biết, nếu cần thì mời ông Lê Khả Phiêu ra đây đối chất xem ! Ông ta nhân danh gì mà dám ký Hiệp định Biên giới làm cho nước ta mất hàng trăm kilomet vuông đất đai của tổ quốc! Cả Hiệp định về vịnh Bắc bộ nữa, trước kia Pháp thay mặt ta ký với Nhà Thanh theo tỷ lệ 62/38 bây giờ mình ký lại theo tỷ lệ 54/46 ! Tổ quốc bị thiệt hại đau đớn bao nhiêu chỉ vì quyết định của một người nhân danh Đảng ! Biết bao xương máu, nước ma('t, mồ hôi của cha ông, của nhân dân từ ngàn đời đổ xuống để giành từng tấc đất cho tổ quốc các anh có biết không?

Anh Cừ giải thích : Ông Phiêu làm là do chỉ đạo của Đảng và Bộ Chính trị :

- Đảng là gì mà lại dám nhân danh nhân dân. Cha ông tôi, cha ông các anh sống mấy nghìn đời nay trên mảnh đất này, Đảng mới chỉ có cách đây 70 năm mà Đảng lại tự cho rằng Đảng là trên hết, là hơn hết, Đảng có quyền quyết định tất cả !

Trên đây là đoạn trích trong bài "Đối thoại Tháng 6 Năm 2001" của luật sư Lê Chí Quang tại Hà Nội, tường thuật cuộc đối thoại giữa anh và hai cán bộ công an, một tên Hạnh, một tên Cừ.

Chuyện xảy ra sau khi tổng bí thư Lê Khả Phiêu đi sang Thiên triều đã tự tiện cắt đất dâng lên Giang chủ tịch và Chu thủ tướng vĩ đạị Vụ cắt đất này không ai biết. Nó thuộc bí mật của Bộ Chính Trị đảng. Nhưng cũng từ trong đảng bí mật ấy đã bị tiết lộ.

Đau xót trước cảnh đất đai của Tổ Quốc bị lãnh đạo Đảng Cộng Sản coi như của riêng, luật sư Lê Chí Quang viết một bài phản đốị Không báo nào đăng, nhưng anh đã tán phát trong anh em bè bạn, từ đó bài viết được đưa lên mạng Internet. Sau bài ấy, và nhiều bài khác nữa, anh bị "mời đi làm việc" với công an. Hai cán bộ công an Hạnh và Cừ nói trên công tác tại Phòng Tìm hiểu Dư luận Xã hội của Bộ Công An, là bộ phận "chuyên nghiên cứu về các vấn đề có liên quan đến văn hóa, chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa, chống diễn biến hòa bình của các thế lực trong và ngoài nước". Nhân danh Đảng của họ, hai anh công an giải thích cho dân đen Lê Chí Quang hiểu rằng Đảng Cộng Sản là người cai trị, Đảng muốn làm gì thì làm, không cần hỏi ý kiến bất cứ thằng nào con nào hết.

Là luật sư, Lê Chí Quang coi hành động của nhà cầm quyền dâng đất cho Thiên triều là vi hiến, là bán nước.

Là người cai trị, Đảng Cộng Sản coi sự phản đối của Lê Chí Quang là phạm luật, đáng bị trừng trị.

Trong cuộc xung đột với chính quyền dân đen Lê Chí Quang tất thuạ Hiện nay, Lê Chí Quang chưa bị tống vào tù vì đảng cộng sản còn e ngại dư luận quốc tế, thời đại internet, việc xảy ra buổi sáng buổi chiều cả thế giới đã biết. Đảng đành phải đóng vai nhân đạo vậy, tuy trong lòng khó chịu lắm. Nhưng từ khi có ý kiến phản đối đảng cộng sản, dân đen Lê Chí Quang bị hành đủ kiểu: nay vào đồn, mai lên phủ; có động dạng gì là người ta tìm đến. Anh năm nay 33 tuổi, không có việc làm, bị bệnh thận nặng.

Ở các nước mọi rợ, không được nền văn minh Mác-Lê soi sáng, bất cứ việc lớn nhỏ nào mà nhà cầm quyền làm thì nhân dân cũng được biết. Có việc chính phủ phải trình bày trước Quốc Hội, để Quốc Hội bàn bạc, bác bỏ hoặc thông quạ Việc lớn hơn thì phải trưng cầu dân ý, tức là hỏi ý kiến toàn dân. Ở nước ta, đảng cộng sản không cần hỏi một aị Chỉ cần mấy vị trong Bộ Chính trị họp nhau lại, hoặc cũng chẳng cần họp, chỉ điện thoại cho nhau vài câu, là mọi sự được quyết định. Mà cái Bộ Chính trị này, than ôi, chẳng được dân bầu ra bao giờ. Có chính quyền trong tay, họ vênh vang tự cho mình có sứ mệnh lịch sử là dắt dẫn nhân dân đi tới tương lai sáng lạn của cái gọi là chủ nghĩa xã hộị Tất thảy cái gì họ chủ trương đều sáng suốt, đều đúng đắn. Mọi cái không phải do họ mà ra đều là sai trái, là phản động.

Trong lịch sử Việt Nam chưa bao giờ xảy ra trường hợp một nhóm người tự xưng là chủ nhân đất nước tự tiện cắt xén đất đai của Tổ quốc để dâng hiến ngoại bang.

Cho tới hôm nay, không người dân nào được biết (nguyên) tổng bí thư Lê Khả Phiêu đã cắt cụ thể bao nhiêu đất, bao nhiêu biển cho Thiên triềủ Lê Chí Quang nói nước ta mất hàng trăm ki lô mét vuông đất, là nói áng chừng thế thôi, chứ anh cũng chẳng được biết chính xác là bao nhiêụ Mà không ai biết được điều đó, kể cả những đảng viên, thậm chí cả những đảng viên cao cấp, trong cái đảng của họ. Chỉ biết rằng ngay trong các văn kiện của đảng cộng sản trước đây thường có câu "Đất nước ta liền một dải, từ Mục Nam Quan tới Mũi Cà Mau ..." thì nay câu đó không còn đúng nữa, không còn dùng được nữạ Bởi vì một lẽ giản đơn: hôm nay Mục Nam Quan không còn nằm trên đất ta nữa rồị Muốn thấy nó phải đi qua đồn biên phòng của Trung Quốc, rồi vào sâu nội địa của "nước bạn" vài cây số.

Cái chuyện coi đất nước là của riêng Đảng không phải bây giờ mới có. Ngày 4.9.1958, Chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ra bản tuyên bố quy định lãnh hải của Trung Quốc là 12 hải lý, tức là bao gồm cả các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Thế là chỉ 10 ngày sau, ngày 14 tháng 9 năm 1958, cố thủ tướng Phạm Văn Đồng của nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa đã vội vã đáp lời, ghi nhận và hoàn toàn tán thành bản tuyên bố nói trên. Trong bức thư gửi Tổng lý Quốc vụ viện Trung Hoa Chu Ân Lai long trọng thề thốt với ông chủ Trung Quốc rằng: "Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển".

Khi gửi bức thư này tới Chu Ân Lai, Phạm Văn Đồng không hề hỏi ý kiến Quốc Hội (lúc bấy giờ nó vẫn có), bây giờ Lê Khả Phiêu cũng không thèm hỏi cái Quốc Hội ấy (vẫn nó đấy). Có các văn bản dâng đất ấy, quân đội Trung Hoa mới tha hồ đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa tháng 1 năm 1974, và nhiều đảo trong quần đảo Trường Sa tháng 3 năm 1988. Thành tích bán nước của Phạm Văn Đồng mở đầu cho những hành động bán nước tiếp theo của đảng cộng sản Việt Nam.

Không những thế, cái Quốc Hội bù nhìn ấy, đừng nói gì dân chúng, không hề được biết Đảng và Nhà nước cho nó biết Đảng đã ký cái gì, ký như thế nào, với Thiên triều. Những ông chủ của đất nước (xin nhớ: chủ đất nước không bao giờ và chưa hề là dân, như đảng cộng sản thường rêu rao) chỉ ra một thông cáo vắn tắt cho dân chúng được biết, rằng Việt Nam và Trung Quốc vừa mới đạt được một thoả hiệp về biên giới và Vịnh Bắc bộ. Nhưng thông cáo không cho biết nội dung của thỏa hiệp đó gồm những điều khoản nàọ Những tin tức rò rỉ ra ngoài cho thấy điều mà luật sư Lê Chí Quang nói tới: tỷ lệ 62/38 và tỷ lệ 54/46.

Trong thời kỳ nước Việt Nam là thuộc địa Pháp, nước Pháp (với tư cách kẻ đô hộ Việt Nam) đã thỏa thuận với nhà Thanh thì chủ quyền trên Vịnh Bắc Bộ được chia như sau: Việt Nam sở hữu 62%, Tàu sở hữu 38%. Nay Lê Khả Phiêu (và đồng bọn, nên hiểu như thế) đã thỏa thuận cho Tàu được 54%, Việt Nam chỉ còn có 46% mà thôị Chúng ta có thể tin được nguồn tin rò rỉ vì nó được những đảng viên cộng sản nhưng còn có lòng yêu nước nói rạ Tỷ lệ phân chia biển này sẽ dẫn tới nhiều mất mát khác nữa, chủ yếu là nhữ ng đảo nhỏ trong Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long.

Cũng theo những tin tức rò rỉ ra ngoài thì đường biên giới Việt-Trung đã được vẽ lại theo thỏa thuận mớị Cái dễ thấy nhất là vị trí của cổng biên giới ở Lạng Sơn, xưa mang tên Ải Nam Quan, sau được Mao Trạch Đông đổi lại thành Mục Nam Quan là cái cổng nhìn xuống Nam quốc. Sự đổi tên này được cả Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng ồn ào ca ngợi, coi như biểu tượng của lòng nhân đức mà Mao Chủ Tịch vĩ đại dành cho dân Việt. Bây giờ đứng ở cái cổng ấy mà nhìn xuống nước Nam, các ông con Trời phải dùng ống nhòm.

Có một tin đồn buồn cười là trong Đại hội 9 của đảng cộng sản nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu bị các đại biểu chất vấn về chuyện thỏa thuận biên giới Việt-Trung (lạy Trời, ngay trong Đại hội của cái đảng ấy vẫn còn những người yêu nước) thì ông ta đổ tội cho ông Nguyễn Mạnh Cầm. Cái lý của ông Phiêu là ông ấy không phải chính quyền, ông ấy không thể ký chuyện đất đai, chỉ có ông Cầm là bộ trưởng ngoại giao mới thay mặt chính quyền ký cái đó được thôi.

Những người yêu nước đang xôn xao về vụ cắt đất nàỵ Mặc dầu đảng cộng sản cố gắng bưng bít bằng cả hai bàn tay nhung và sắt, nhưng tiếng đồn vẫn âm ỉ và có cơ bùng lên thành một làn sóng phản đối. Đáng tiếc là trong những năm dài sống dưới sự thống trị của đảng cộng sản, nhiều người dân đã quen coi đảng cộng sản muốn làm gì đất nước thì làm là việc hiển nhiên, và dửng dưng trước việc đảng cộng sản cắt đất dâng Trung Quốc. Trí thức Việt Nam bây giờ là những người đi đầu trong việc chống lại những hành động bán nước của đảng cộng sản.

Cùng với luật sư Lê Chí Quang, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang tuyên bố: "Phải chặn đứng hành động bán nước của ban lãnh đạo đảng cộng sản, trong khi còn chưa quá muộn. Quốc Hội cần bắt chính phủ phải công khai hóa những thỏa thuận với nước ngoài, và không thông qua những hiệp định thậm thụt giữa hai đảng cộng sản độc tài đang cai trị nhân dân hai nước Việt-Trung!"

Quang Chính