LÁ THƯ NGƯỜI CHỦ GỞI ĐẦY TỚ

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 01 tháng 04 năm 2007

        Kính gởi: Đầy Tớ kính mến,

        Hôm nay là ngày 01/04, c̣n gọi là ngày “Cá tháng Tư”, Chủ lấy hết can đảm kính viết thư này gởi đến Tớ. Nếu là ngày b́nh thường, Chủ thật sự không dám liều lĩnh như vậy. Sở dĩ, Chủ phải nén ḷng lâu như thế là v́ cả thế giới đều cho phép người này nói chơi với người kia trong ngày này, nên dù nôn nóng Chủ vẫn phải chờ đúng dịp. Lỡ như thư này làm Tớ nổi giận rồi t́m cách “trù ếm”, Chủ sẽ năn nỉ ỉ ôi rằng: “Tớ ơi tha lỗi, bỏ qua cho, Chủ chỉ nói chơi thôi mà”. C̣n nếu Tớ không nói ǵ, th́ coi như… Chủ nói thiệt!

        Thưa Tớ, khi viết thư này Chủ rất băn khoăn, lưỡng lự không biết có nên xưng danh tánh hay không. Không xưng, th́ thư này sẽ bị Tớ xem là nặc danh, không giá trị (mà Chủ th́ không muốn như thế), nhưng nếu xưng danh tánh rơ ràng, th́ nói thiệt với Tớ là… Chủ hơi bị rét. Thôi th́, một liều, ba bảy cũng liều. Như Tớ biết, trong xă hội ta đang sống hiện nay, Chủ th́ cũng có năm, bảy loại Chủ, nhưng người Chủ viết lá thư này gởi Tớ là thành phần ưu tú đang được xă hội tôn vinh: Chủ doanh nghiệp! C̣n Tớ, th́ cũng có năm, bảy loại Tớ, nhưng Tớ mà Chủ kính gởi trong thư là các vị cán bộ trong bộ máy Nhà nước “của dân, do dân, v́ dân, …”, những người tự nhận là có trách nhiệm phục vụ cho Chủ doanh nghiệp làm cái việc chấn hưng kinh tế đất nước!

        Thưa Tớ, không phải tự nhiên Chủ dám xưng ḿnh là Chủ mà v́ Tớ muốn như vậy. Từ lâu, Tớ đă thường xuyên tự công khai trên các phương tiện truyền thông trong nước và cả nước ngoài, rằng: “Tớ là đầy tớ trung thành…” và đẩy vai tṛ người chủ về phía Chủ. Trong hoàn cảnh này, Chủ đành “ngậm bồ ḥn làm… Chủ” không dám từ chối, v́ lo ngại bị Tớ đánh giá quan điểm. Dù Tớ nằng nặc tự nhận ḿnh là Tớ, nhưng Chủ không bao giờ được phép làm bất cứ điều ǵ khác ư Tớ, kể cả những việc “Thượng đế cũng phải cười” như Tớ buộc Chủ làm những cái đơn có nội dung “Đơn xin mua đơn” hoặc “Đơn xin mua hóa đơn” nếu muốn hoàn tất thủ tục thành lập Công ty! Điều này đă làm Chủ bỡ ngỡ trong giờ phút đầu tiên làm Chủ. Người Chủ doanh nghiệp nào có thể tin rằng muốn “làm giàu cho ḿnh và cho đất nước” mà phức tạp và nhiêu khê đến vậy? Sau này, Chủ mới hiểu, việc “chào sân” đó chẳng nhằm nḥ ǵ so với nỗi đoạn trường đang chờ Chủ phía trước. Và giờ đây, sau gần 20 năm hoạt động ở thương trường, Chủ đă thấm thía vai tṛ của Chủ và hiểu rất rơ vị trí, oai quyền của Tớ.

        Thưa Tớ, có lẽ do “Ông Từ độ kẻ khù khờ” nên doanh nghiệp của Chủ ăn nên làm ra, có tiền trả lăi ngân hàng, trả lương công nhân và trả lương cho Tớ (nộp thuế). Chủ hư hửng đem những đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi, công sức của cả một tập thể nộp cho Tớ, với hy vọng làm Tớ vui, ngờ đâu Tớ ngoe nguẩy không nhận; Chủ cụt hứng! Nhờ những người đồng nghiệp thân t́nh nói cho biết đôi điều, Chủ mới bật ngữa: th́ ra, muốn Tớ nhận lương (thuế) cũng không dễ ǵ. Họ bày cho Chủ phải t́m cách mời Tớ vui ḷng nhín chút thời gian vàng ngọc đến Công ty để bới tung sổ sách, giấy tờ, như một cách kiểm tra, xem xét, rồi sau đó Tớ sẽ hướng dẫn cách hạch toán để làm sao… đôi bên cùng có lợi (?)! Đồng nghiệp của Chủ c̣n dặn ḍ: để Tớ chịu nhận lương (thuế), Chủ phải biết cách làm Tớ vui vẻ (khổ nỗi, niềm vui của Tớ lại là nỗi buồn và mối nguy hiểm của Chủ). Nếu không, Tớ sẽ ngâm hồ sơ nộp thuế của Chủ, (nghĩa là “ngâm” lương của Tớ), thử xem ai nghèo cho biết!

        Thưa Tớ, người Chủ nào cũng tin rằng: trả lương (nộp thuế) cho Tớ là việc đơn giản nhất thế mà trong thực tế nó khúc khuỷu, quanh co đến như vậy; thử hỏi các chuyện đầu tư và kinh doanh của những người Chủ doanh nghiệp c̣n khổ ải đến đâu? Có những dự án, Chủ đầu tư hứa hẹn tạo nhiều công ăn việc làm cho người lao động, tạo ra của cải vật chất, tạo ra lợi nhuận cao, góp phần thúc đẩy kinh tế, xă hội phát triển, nhưng đành phải xếp lại chỉ v́ câu hỏi của nhiều Tớ, từ cấp “ruồi” đến cấp “voi”, mà Chủ không thể trả lời: “Tớ được bao nhiêu tỷ lệ % trong dự án đó?”. Có nhiều hợp đồng kinh doanh của Chủ với các doanh nghiệp trong nước và nước ngoài bị Tớ “vịn” lại với những lư do không hiểu nổi, nhưng nếu “ráng mà hiểu” th́… bom nguyên tử cũng có thể chui qua lỗ kim! Tớ bất chấp các mối nguy hiểm, hậu quả mà xă hội và cộng đồng phải gánh chịu miễn sao Tớ được lợi (vụ PMU18, vụ để lọt nhiều container b́nh ắc quy ch́ phế thải của nước ngoài vào Cảng Hải Pḥng, v.v…). Tất cả những ǵ đă và đang diễn ra trong thực tế đă đủ cho người ta tổng kết: sự giàu có bất thường của nhiều Tớ không hề tỷ lệ thuận với sự ăn nên làm ra của Chủ và sự thịnh vượng của của đất nước!

        Thưa Tớ! Cho đến ngày hôm nay, ngày Chủ viết lá thư này kính gởi đến Tớ, đất nước của chúng ta đă độc lập, thống nhất được 32 năm. Thời gian đă đủ dài để chúng ta xây dựng “dân giàu, nước mạnh, xă hội công bằng, dân chủ, văn minh…”. Thế mà, nguyên Thủ tướng Lư Quang Diệu sau khi đi thăm ngoại giao nước ta hồi trung tuần tháng 1-2007, về lại Singapore ngài đă tuyên bố: Việt Nam phải mất 10, 20, 30 năm nữa mới bắt kịp Malaysia (Straits Times ngày 20-1-2007)! Không đề cập ǵ đến Việt Nam bắt kịp Singapore cả! Chẳng biết bụng dạ của Tớ thế nào, riêng Chủ khi nghe câu tuyên bố này th́ ruột gan như bị ai xát muối vậy. Thôi đừng viện dẫn hoài lư do: “khởi điểm thấp” hay “mới thoát khỏi chiến tranh” để lư giải cho sự tụt hậu của đất nước; như thế sẽ có lỗi với thế hệ kế thừa và rất chưa xứng đáng với sự hy sinh của nhiều thế hệ ở thời quá khứ. Theo chủ, có nhiều nguyên nhân làm cho đất nước ta vẫn c̣n trong nhóm “kém phát triển”, nhưng một trong những nguyên nhân chủ yếu là do Tớ sống ít tử tế với Chủ và v́ Chủ - Tớ ta chưa đồng điệu trong lợi ích và rủi ro. Tất nhiên, người dân không “vơ đũa cả nắm”, đánh đồng những cán bộ, công chức Nhà nước liêm chính tận tụy với dân và đồng hành với Chủ doanh nghiệp.

        Thôi, đă đến lúc chấm dứt cái tṛ: “Chủ không ra Chủ, Tớ không ra Tớ” này được rồi, Tớ ạ. Tớ rất nên trở về đúng với nhiệm vụ đầy tớ, công bộc, người bạn đồng hành, người kề vai sát cánh với những người Chủ của ḿnh. Tớ hăy vui trong cái vui, buồn trong cái buồn, lo trong cái lo chung của Chủ. Những người Chủ trong khu vực tư đă rất vất vả, cực nhọc để đóng góp 45, 5% GDP và tạo ra 89% công ăn việc làm mới hằng năm cho người lao động. Tớ ạ, với thực trạng kinh tế chưa mấy sáng sủa như hiện nay, chúng ta hăy sớm bắt tay nhau quyết tâm rút ngắn khoảng cách lạc hậu và tụt hậu của đất nước ḿnh. Nghĩa là từ nay Chủ và Tớ hăy “ngồi cùng thuyền”, sống cùng sống, chết cùng chết v́ sự giàu sang của Chủ, ấm no của Tớ và sự thịnh vượng của đất nước chúng ta. Kính mong Tớ hiểu tấm ḷng thành của những người Chủ đất nước này, trong đó có Chủ doanh nghiệp.

        Thay mặt những người Chủ kư tên

        TẠ THỊ NGỌC THẢO

        Tái bút: Nếu không, những người như Chủ sẽ đồng ḷng thể hiện quyền làm Chủ thật sự của ḿnh là buộc tất cả những người “đội lốt đầy tớ” nghỉ việc!

 (Nguyễn Học sao y chính bản)

Chúng em ức lắm chứ, từ nhỏ khi em con tḥ ḷ mũi xanh , đâu đâu cũng có khẩu hiệu "CÁN BỘ LÀ ĐẦY TỚ TRUNG THÀNH CỦA NHÂN DÂN".
Té ra là ḿnh ngu anh ạ, chữ ĐẦY TỚ là viết tắt của chữ "ĐÀY ĐOẠ CHÚNG TỚ" đó!